Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Giang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Giang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Hồ Quang Minh (Hà Giang)


Nằm sát thị trấn Việt Quang, Hồ Quang Minh thuộc xã Quang Minh (Bắc Quang) có vẻ đẹp thiên nhiên trong trẻo, với tiềm năng du lịch rất lớn.

< Hồ Quang Minh hiện lên như một bức tranh thủy mặc...

Hồ có diện tích mặt nước gần 40ha và kẹp giữa những dãy núi đồi xanh mướt, được coi như là một chiếc điều hòa thiên nhiên khổng lồ trong vùng. Trên mặt hồ sáng như gương soi rộng cả một vùng, những chiếc thuyền du lịch thỏa sức đạp lướt giữa bồng bềnh non nước. Cảnh sắc vùng hồ chuyển đổi theo từng thời điểm trong ngày với sắc thái được nhận diện như một bức tranh thủy mặc.



< Các sơn nữ trong vùng.



< Nhà hàng nổi trên hồ...

Đặc biệt là buổi sáng sớm và khi hoàng hôn, khung cảnh hồ hiện lên bảng lảng trong làn sương khói mờ ảo; những tán cọ thấp thoáng cùng tiếng trèo thuyền nan của những người đánh cá như du lên nên một bản nhạc giữa sơn thủy hữu tình.



< Thuyền bơi giải trí.

Ven hồ, những chiếc nhà sàn lấp ló dưới tán rừng xanh, tạo cho ta một cảm giác vô cùng thanh bình.



< Cuộc sống mưu sinh của người dân ven hồ...



Với vẻ đẹp hấp dẫn, những năm qua, hồ Quang Minh thu hút rất nhiều du khách đến thăm quan, thưởng ngoạn. Về với hồ Quang Minh sau những ngày lao động vất vả, bạn như trút được những lo toan của công việc để hòa mình vào không gian yên ả.

Với vẻ đẹp và tiềm năng lớn, hồ Quang Minh đã và đang được tỉnh, huyện Bắc Quang quy hoạch, đầu tư và xây dựng một chiến lược phát triển du lịch lâu dài.

Du lịch, GO! - Theo báo Hà Giang

Nét độc đáo tại Chợ lùi ở Hà Giang


Hà Giang có rất nhiều chợ: chợ Phố Cáo, chợ Phó Bảng, chợ Sủng Là, chợ Lũng Phìn, chợ Ma Lé, chợ Đồng Văn, chợ Mèo Vạc, chợ Sà Phìn…


Đa phần trong số đó là những phiên 'chợ lùi' và chỉ có ở Hà Giang - vùng đất địa đầu Tổ quốc mới có những phiên chợ lùi độc đáo đến vậy. Chợ lùi họp một tuần một lần, là thời gian vui nhất trong tuần với bà con các dân tộc thiểu số vùng cao xa xôi này.

Trong các phiên chợ ấy, chỉ có chợ Yên Minh, Đồng Văn và Mèo Vạc được họp phiên cố định vào ngày chủ nhật, còn lại là những phiên chợ lùi. Nghĩa là chợ họp luân phiên một tuần một lần và tuần sau lùi lại một ngày so với tuần trước.



< Người dân bản làng từ núi cao nô nức xuống chợ.


Chẳng hạn tuần này chợ họp vào chủ nhật, thì tuần sau sẽ họp vào thứ bảy, tuần tiếp theo sẽ họp vào thứ sáu, tuần sau nữa sẽ họp vào thứ 5... cứ thế lùi dần.



< Những sạp hàng bán đủ thứ thiết yếu nhất. Từ những gói gia vị cho đến những gói mì tôm, đồ ăn vặt cho đám trẻ.


Nếu tính theo kiểu chợ lùi, thật khó để xác định ngày đến chợ cho chuẩn xác vì độ lệch cao. Nhưng có một cách tính khác để bạn đến chợ đúng ngày và đây cũng chính là cách tính của bà con các dân tộc vùng cao này.



< Mỗi phiên chợ đều diễn ra từ lúc mặt trời chưa mọc đến quá trưa.


Nói là lùi nhưng chính xác là Chợ 6 ngày, có nghĩa là trong 12 con giáp nó chỉ rơi vào 2 con giáp.

Chợ Lũng Phìn : Ngày Dần - Ngày Thân.
Chợ Sà Phìn : Ngày Tỵ - Ngày Hợi.
Chợ Phó Bảng : Ngày Tý - Ngày Ngọ.
Chợ Ma Lé: Ngày Tý – Ngày Ngọ.



Chợ lùi họp từ lúc mặt trời chưa tỉnh giấc cho đến khi cao đến tầm con sào thì tan. Các bản làng từ núi cao nô nức xuống chợ.


Từ tờ mờ sáng, đã thấy bóng người bóng ngựa xa xa. Những mái đầu nhấp nhô rồi dần hiện rõ trên con đường, người đi xe máy đến chợ, kẻ dắt ngựa, người đi theo gia đình, theo bạn bè, hay cùng chồng cùng con lên chợ.



Ai cũng xúng xính những chiếc váy đẹp nhất, thồ theo đằng sau đủ thứ mang đến chợ từ con gà đến đàn lợn líu ríu dưới chân, từ những chiếc váy đến con dao mài sắc. Họ đi bộ từ sớm, xúng xính váy áo, tranh thủ ngày chợ mua thứ nọ thứ kia mang về. Lũ trẻ được đến chợ thỏa thích nô đùa. Có đứa túm tụm lại với đám bạn, đứa trông hàng cùng mẹ, đứa còn ẵm ngửa cũng được địu đến chợ. Tiếng hò hét nô đùa náo động cả khu chợ.



Dù là dân tộc nào, trên tay họ vẫn có chung một chiếc suốt làm sợi đay, từ những cô thiếu nữ 14-15 cho đến cụ già đã ngoại lục tuần móm mém. Cả khu chợ như một vườn hoa di động, luân chuyển liên tục, màu sắc cứ hết từ nơi này sang nơi nọ, trong ánh nắng chan hoà buổi sớm. Những sạp hàng bán đủ thứ thiết yếu nhất. Từ những gói gia vị cho đến những gói mì tôm, đồ ăn vặt cho đám trẻ. Món ăn sáng có thắng cố, mì tôm với sốt vang và sắn đựng trong những chiếc gùi. Những quả óc chó hay gừng tươi được bán nhiều.



Trong một góc chợ, một cụ già đang khâu giày trên chiếc đe, ở một góc khác một sạp hàng may với chị thợ đang luôn tay cắt váy cho khách. Nhưng hấp dẫn nhất với đám khách hiếu kì chính là những sạp bán khăn thổ cẩm và váy. Với giá 20.000 đồng cho một chiếc khăn sặc sỡ, chúng tôi ai cũng mua vài chiếc về làm quà.


Chợ đến gần trưa bắt đầu vãn. Những chiếc gùi đã đựng đầy những mặt hàng thiết yếu, con ngựa thồ đủng đỉnh ra về, theo sau thế nào cũng là một ông chồng đã say sưa khật khưỡng và bà vợ lặng lẽ phía sau. Phiên chợ đơn giản và bình dị như chính cuộc sống của những bà con dân tộc vùng cao nơi địa đầu tổ quốc này.

Du lịch, GO! - Theo Ngôi Sao, Vietnamnay...

Bạn đã từng đến Hang Thủng (Hà Giang)


Hang Thủng: Một hang động mới với hệ thống nhũ đá, thạch thủy tự nhiên nhiều màu sắc hấp dẫn nằm trên địa bàn xã Bạch Ngọc, huyện Vị Xuyên.

< Vị trí hang Thủng nhìn từ dưới trung tâm xã Bạch Ngọc, Vị Xuyên.

Hang động này hứa hẹn sẽ là điểm đến hấp dẫn du khách ưa mạo hiểm bởi hệ thống các ngóc ngách vô cùng hiểm trở cùng  với những thác nước, ao, hồ trong lòng hang...
Hang Thủng chẳng biết được phát hiện từ bao giờ và tại sao lại có cái tên lạ như vậy. Chỉ biết trên lưng chừng dãy núi đá chạy dọc theo xã có một 'lỗ thủng' nên gọi là hang Thủng.



< Tại cửa hang Thủng sẽ bao quát được toàn bộ khu vực trung tâm xã Bạch Ngọc với những thửa ruộng lúa nên thơ, đẹp mắt.



< Hang Thủng với hệ thống thạch thủy, nhũ đá, vũng nước, giếng trời, thác nước với những hình dáng kỳ lạ sẽ là điểm nhấn khó từ chối với khách du lịch ưa mạo hiểm, khám phá...



Những hình ảnh về hệ thống hang Thủng, xã Bạch Ngọc, huyện Vị Xuyên: nhũ đá trông như một trái khổ qua khổng lồ...

Trong hang có rất nhiều ngóc ngách tối um, với những thạch nhũ, thạch thủy tuyệt đẹp; những đụn nước đùn lên từ dưới các khe đá, nước rỉ ra từ những vách đá bên trên; những dòng thác đổ từ độ cao hàng chục mét xuống lòng hang...



< Nước trong lòng hang trong vắt, mát lạnh.

Ngay từ cửa hang là một động lớn khá rộng rãi, vòm núi cao cùng những thạch nhũ đẹp huyền ảo do vẫn còn ánh sáng tự nhiên le lói hắt vào.

Càng vào sâu trong, nhiều đoạn phải bò trườn qua các khe đá sẽ bắt gặp những vũng nước, giếng trời luôn được bổ sung những giọt nước trong vắt, mát lạnh theo các thạch nhũ từ vách hang nhỏ xuống.



< Các ngóc ngách chạy vòng vèo khắp nơi thật kỳ bí.

Điều đặc biệt, là điểm nhấn của hang Thủng chính lá dòng thác nhũ có độ cao khoảng hơn 20m đổ xuống đáy hang rất lung linh, huyền ảo khi có ánh sáng chiếu vào.

Đi sâu hơn vào trong hang, các loại thạch nhũ, vũng nước, thác nước rất nhiều và đây chính là sự điểm nhấn mê hoặc của hang Thủng còn đối với những du khách thích du lịch khám phá, mạo hiểm…



Sức hút đầy mê hoặc của hang Thủng mang giá trị địa lý, kiến tạo, địa chất. Đây chính là sức hút từ những gì hoang sơ, nguyên vẹn mà tạo hóa đã ưu ái ban tặng cho mảnh đất này.

Đồng thời, nếu kết hợp giữa di tích khảo cổ Quốc gia di tích khảo cổ Chùa Nậm Dầu, xã Ngọc Linh với hệ thống hang Thủng, xã Bạch Ngọc (Vị Xuyên) thì đây sẽ là điểm đến lý tưởng cho những du khách ưa du lịch mạo hiểm, du lịch sinh thái và văn hóa tâm linh…


Theo Phi Anh (Báo Hà Giang)
Du lịch, GO!

Ghé thăm Chợ Tình Khâu Vai (Hà Giang)


Chợ tình Khau Vai còn gọi là “Chợ phong lưu”, phiên chợ tình nổi tiếng có một không hai này họp mỗi năm một lần vào ngày 27-3 âm lịch, trên một quả đồi tại thôn Khau Vai, xã Khau Vai, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang.

Chợ tình Khau Vai có từ cách đây gần trăm năm, bắt nguồn từ câu chuyện tình của một đôi trai gái. Chuyện kể lại rằng, vào thời bấy giờ, đất Khau Vai chỉ có người Nùng và Giáy sinh sống. Họ sống riêng thành từng làng và mọi chuyện bắt đầu khi có một chàng trai người Nùng đem lòng yêu tha thiết một cô gái người Giáy ở làng bên...

Chuyện tình của họ đang đẹp như bông hoa, như đôi chim lửa của núi rừng Khau Vai thì cha mẹ, họ hàng hai bên biết chuyện. Họ ra sức ngăn cản bởi theo lệ thời đó, dân tộc nào chỉ lấy người dân tộc ấy, hơn nữa việc dựng vợ gả chồng là việc của cha mẹ nên việc đôi trai gái tự tìm đến nhau là trái với lệ làng…

Sự cấm đoán của hai gia đình đã khiến cho đôi trai gái quyết định cùng nhau trốn lên núi. Nhưng không ngờ cuộc chạy trốn của họ lại càng làm cho mâu thuẫn giữa hai gia đình ngày một trầm trọng.

Từ chỗ chỉ có xích mích giữa hai gia đình, dòng họ dần dần đã dẫn đến xích mích giữa hai làng người Nùng và người Giáy. Từ trên núi cao nhìn xuống thấy cảnh tượng xô xát giữa hai làng, đôi trai gái rất đau lòng, họ đành phải gạt nước mắt chia tay nhau. Hai người hẹn ước cho dù không thành vợ thành chồng nhưng mỗi năm sẽ gặp lại nhau vào ngày này (tức là ngày 27 tháng 3 âm lịch).



Thế là mỗi năm cứ đến ngày hẹn, chàng trai và cô gái lại lên ngọn núi đó gặp gỡ, giãi bày tâm sự… Cứ như vậy cho đến một ngày kia khi dân làng biết chuyện, cảm phục tình yêu của đôi trai gái, người ta quyết định mở chợ tại ngọn núi - nơi đôi trai gái đã hẹn hò nhau.

Chợ được mở ra, mỗi năm một lần làm nơi gặp gỡ cho những đôi trai gái vì nhiều nguyên nhân không lấy được nhau. Đúng ngày này, họ hẹn nhau về đây để tâm sự, thông báo cho nhau cuộc sống riêng của mỗi người, ôn lại những tình cảm, sự nhớ nhung do xa cách.



Có rất nhiều đôi vợ chồng cùng nhau đến chợ; đến nơi, vợ đi tìm bạn của vợ, chồng đi tìm bạn của chồng, họ không ghen tuông, không bực bội, mà tôn trọng nhau, tôn trọng bạn của vợ, của chồng mình; họ coi đó là sự linh thiêng, là bổn phận và trách nhiệm trước cuộc sống tinh thần của người bạn đời (thực tế tại chợ tình Khau Vai, các đôi bạn tình có thể ngồi tâm sự với nhau suốt đêm 26, cả ngày 27-3, chợ tình bắt đầu từ đêm 26 và kết thúc vào chiều tối ngày 27).

Câu chuyện xưa có cái gì đó hư hư thực thực, đã góp phần tạo nên sức lôi cuốn kỳ lạ về mảnh đất này, và thu hút biết bao du khách gần xa về thăm.

Khau Vai bây giờ không chỉ có người Nùng và người Giáy nữa mà còn có người Mông, người Dao cùng sinh sống đoàn kết bên nhau. Các chàng trai, cô gái được tự do tìm hiểu và quyết định hôn nhân mà không gặp phải sự cản trở của các bậc làm cha làm mẹ.

Chợ tình Khau Vai không chỉ là nơi hò hẹn của những đôi trai gái lỡ duyên nhau mà còn là nơi gặp gỡ làm quen của nam nữ thanh niên và đã có biết bao đôi trai gái nên vợ thành chồng từ chợ tình Khau Vai.



Đến Hà Giang trong những ngày tháng 3 âm lịch không thể không nhắc đến chợ tình Khau Vai. Với những giá trị tự thân của nó, chợ tình Khau Vai cũng đã trở thành điểm đến mỗi năm của nhiều du khách trong những ngày đầu xuân. Trong dịp này, du khách sẽ được thưởng thức những làn điệu dân ca, những câu hát đối, hát phướn của các chàng trai, cô gái người Tày, người Nùng, nghe tiếng sáo tỏ tình của các chàng trai người Dao, thưởng thức tiếng khèn thiết tha của các chàng trai người Mông gọi bạn, được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những thiếu nữ vùng cao đang trong độ tuổi trăng rằm, xúng xính với những bộ váy áo thổ cẩm sặc sỡ sắc màu.



Chợ tình Khau Vai cho đến hôm nay tuy đã có gì đó thay đổi, nhưng vẫn giữ được nét đặc sắc, độc đáo riêng, mang đậm các giá trị văn hóa nhân văn.

Trong cái nhộn nhịp của sự mua bán, trao đổi hàng hoá, ta vẫn bắt gặp đâu đó ánh mắt kiếm tìm mải miết, vẫn nghe đâu đó văng vẳng lời kèn lá nỉ non hòa trong tiếng gió vi vu như kể lại cho du khách câu chuyện tình ngày xửa, ngày xưa…

Du lịch, GO! - Theo Cổng thông tin Điện tử tỉnh Hà Giang, ảnh internet

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Núi Mỏ Neo (Hà Giang)


Núi Mỏ neo thuộc khu vực tổ 11, phường Minh Khai, thị xã Hà Giang, tỉnh Hà Giang.
Đông núi Mỏ Neo giáp xã Ngọc Đường; Tây núi Mỏ Neo giáp phường Minh Khai, Tp. Hà Giang; Nam núi Mỏ Neo giáp liên xã Phù Linh-Kim Thạch; Bắc núi Mỏ Neo giáp phường Trần Phú.
Tổng diện tích núi Mỏ Neo trên 300ha.

Núi Mỏ Neo có hình nón úp với địa hình núi cao hiểm trở, chủ yếu là rừng nghèo và một phần diện tích rừng phòng hộ. Điểm nổi bật nhất khi khách du lịch khám phá núi Mỏ Neo chính là nét hoang sơ, kỳ bí của những tán rừng với nhiều loại gỗ quý hàng trăm năm tuổi, hứa hẹn sẽ làm lữ khách có những trải nghiệm thú vị.



Núi Mỏ Neo, cùng với Núi Cấm kề cận (phường Nguyễn Trãi) tạo thành hai dãy núi bao bọc thành phố Hà Giang, có độ cao được tăng dần từ 150 - 500m với nhiều hang, động, cùng với thảm động - thực vật phong phú.

Vườn sinh thái đa dạng sinh học núi Mỏ neo có khu phục hồi sinh thái có tổng diện tích là 176,5ha, khu hành chính dịch vụ, vườn ươm, bảo tồn gen có diện tích là 20,5ha và khu quản lý, bảo vệ, phát triển rừng có tổng diện tích là 330,47ha.

Khu vực này bao gồm nhiều dãy núi có độ cao tuyệt đối tại đỉnh cao nhất là 770,8m so với mặt nước biển, địa hình chia cắt mạnh, nhiều nơi có dộ dốc lớn, nhiều đỉnh tạo ra nhiều vùng địa hình khác nhau, nhiều hang động, khe vách núi hiểm trở xen lẫn với những vùng đất bằng phẳng. Toàn bộ địa hình được che phủ bởi các loài thực vật lá rộng Á nhiệt đới của vùng núi dát đặc trưng, có giá trị kinh tế cao, giá trị khoa học và đa dạng sinh học.



Đứng bên dòng sông Lô, núi Mỏ Neo kỳ vĩ sáng rực trong nắng chiều rất đẹp, có một vài áng mây màu trắng sữa lững lờ trôi trong cảnh thanh bình. Trong tương lai, núi Mỏ Neo sẽ được kêu gọi đầu tư đầu tư trong và ngoài nước xây dựng hệ thống cáp treo hiện đại, an toàn nối từ núi Mỏ Neo sang Núi Cấm. Ngồi trên cabin du khách sẽ có cơ hội ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hà Giang, sẽ được chiêm ngưỡng sự đổi thay từng ngày của thành phố  và phường Minh Khai.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ internet

Chùa Sùng Khánh (Hà Giang)


Chùa Sùng Khánh là tên gọi khác của chùa Báo Thiên. Chùa nằm trên quốc lộ 2 trên tuyến đường Hà Giang đi Hà Nội, ở Km số 9 thuộc thôn Làng Nùng, xã Đạo Đức huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang.
Đây là ngôi chùa gắn liền với lịch sử, hệ tư tưởng Phật giáo thời Lý - Trần thế kỷ 14.
Chùa Sùng Khánh do chú Phụ Đạo (Tù trưởng) Nguyễn Ẩn xây vào thời Triệu Phong (năm 1356), năm 1705 chùa được trùng tu. Năm 1989 chùa được xây dựng lại trên nền cũ. Năm 1993, chùa Sùng Khánh được xếp hạng di tích lịch sử và đến năm 1999, chùa được công nhận di tích lịch sử cấp Quốc gia. Chùa Sùng Khánh có diện tích khoảng 26m2, được xây dựng trên một địa thế đẹp, sau lưng chùa là núi, trước mặt là đồng ruộng và dòng suối.



Trong chùa Sùng Khánh hiện không có tượng Phật mà chỉ có một ban thờ ở gian giữa, 2 gian bên dựng 2 bia đá; 1 bia thời Trần, 1 bia thời Lê và treo một quả chuông đồng lớn thời Lê.

Quả chuông đồng trong chùa Sùng Khánh cao 0,90m, rộng 0,67m, được đúc vào thời Hậu Lê (1705) cùng 2 bia đá thời Trần và thời Lê ghi lại công lao của người sáng lập và trùng tu chùa. Nghệ thuật khắc trên đá, trên chuông đồng và kỹ thuật đúc chuông là một bằng chứng lịch sử phát triển thời Trần và Lê ở tận vùng biên cương Hà Giang.

Bia thời Trần trong chùa Sùng Khánh được dựng trên lưng rùa (rùa có bề ngang rộng 55cm, chiều dài 95cm). Bia đá dẹt, 2 mặt được bào nhẵn, dày 10,5cm, thân cao 90cm và bề ngang là 47cm. Trán bia là hình bán nguyệt, ở giữa chạm hình Phật ngồi trên toà sen, bên cạnh có 1 đệ tử đứng chắp tay trước ngực. Hai góc trên trán bia là hai hình rồng chầu, đầu rồng vươn cao về phía toà sen. Xung quanh thân bia được trang trí đường diềm hoa dây, phía dưới chân bia là hình sóng. Trên cột dọc ở đầu văn bản có khắc 7 chữ Sùng Khánh tự bi minh tính tự. Văn bản chữ Hán khắc ở mặt trước bia gồm bài tựa và bài minh và dòng lạc khoản, mặt sau bia chỉ có 2 dòng chữ Hán xen Nôm ghi việc cúng ruộng và nô tì cho chùa.

Nội dung văn bia như sau: "... chùa Sùng Khánh ở hương Hoằng Nông, giang Thông, trường Phí Linh là do người chú của vị Phụ đạo họ Nguyễn tên là Ẩn, tự là Văn Giác sáng lập ... Ông không thích chăm lo sản nghiệp riêng mà lại ham cứu giúp người khác lúc khó khăn, lòng thì hâm mộ đạo Phật, không ăn thịt, không uống rượu, mỗi tháng ăn chay 10 ngày và đọc kinh, lấy đó làm lệ thường. Hương này vốn không có chùa, lại ở nơi hẻo lánh, núi non sầm uất, có suối trong tuôn chảy, ông thấy mến cảnh, bèn dựng chùa làm nơi hương khói sớm hôm. Chùa được dựng từ tháng riêng đến tháng tư năm Bính Thân (1356) niên hiệu Thiệu Phong thì hoàn thành, đặt tượng phật vào. Ông lại đặt tên chùa là Sùng Khánh, lại cúng vào chùa một viên (mẫu) ruộng để cấp cho người trụ trì".



Văn bản mặt sau của bia ghi " Quyền Phụ đạo Nguyễn Thiên Trượng và Văn Giác cư sĩ cúng thí ruộng ở xứ Nà Nộn 1 viên (mẫu)... Ngô Thiện cư sĩ cúng dâng hai nô tì là Thằng Đại và Mỹ Am cùng một con trâu làm của Tam bảo".
Văn bia và chuông đồng thời Lê được làm vào năm Vĩnh Thịnh thứ nhất (1705), nội dung văn bản ghi lại việc trùng tu chùa Sùng Khánh vào thế kỉ 17, đầu thế kỉ 18 do hoàng tộc nhà Mạc lánh nạn ở Cao Bằng thực hiện.
Vào ngày 15 tháng Giêng âm lịch hàng năm, tại chùa Sùng Khánh thường diễn ra lễ hội Lồng Tồng của người Tày để ghi nhớ và tỏ lòng biết ơn các vị thần.

Theo Coviet.vn
Du lịch, GO!

Mùa Tam Giác Mạch (Hà Giang)


Cao nguyên đá sừng sững hiên ngang giữa đất trời, sông Nho Quế xanh màu ngọc bích, hoa tam giác mạch bí ẩn nhưng đầy quyến rũ, hoa mơ hoa mận nở trắng trời. Thời điểm nào Hà Giang cũng đẹp, cũng quyến rũ.
Tôi không định viết quá sớm về một ký ức Hà Giang. Hiện tại sau chuyến đi tôi chưa có cảm  xúc gì cả, hay phải chăng như câu:” Không ai nhận ra rằng đi đẹp đến nhường nào cho đến khi họ về đến nhà và ngả đầu lên chiếc gối cũ kỹ, thân quen.” – Lin Yutang. 
Có lẽ vậy, sau 1 khoảng thời gian nữa, khi đôi chân lại muốn lên đường, khi lại thèm vác balo, thèm đổ đèo, hay thèm chìm đắm trong cảnh núi non hùng vĩ, bao cảm xúc lại ào ào trỗi dậy, lúc đấy mới thích hợp để viết hồi ức. Ghi chép này tôi dành cho chính cảm xúc của tôi. Nó có thể giống hoặc có thể khác với nhiều người - người chưa đi bao giờ, người đã từng tới Hà Giang (HG) rất nhiều hay chỉ đến mới có một lần như tôi. Tôi viết cho cảm xúc Hà Giang - lần đầu tiên.



Nghe Hà Giang, biết đến cung đường đẹp mê hồn từ rất lâu rồi. Từ hồi chưa biết đi du lịch bụi là gì, đến khi biết rồi nhưng chưa có xế, hay khi có xế nhưng lại bị lỡ cung. Lần này, với quyết tâm cao độ, 5 ngày trọn vẹn dành cả cho HG.

HG mùa nào cũng đẹp, ai đã đến HG một lần, hẳn sẽ mê mẩn với cảnh núi non hùng vĩ nơi đây. Cao nguyên đá sừng sững hiên ngang giữa đất trời, sông Nho Quế xanh màu ngọc bích, hoa tam giác mạch bí ẩn nhưng đầy quyến rũ, hoa mơ hoa mận nở trắng trời, thời điểm nào Hà Giang cũng đẹp, cũng quyến rũ. HG được biết đến ngày càng nhiều, không chỉ dân du lịch bụi mà cả những vị khách khó tính nhất cũng muốn đến nơi đây.

Thời điểm này (dịp nghỉ lễ 30.4 - 1/5), đến với Hà Giang cũng "hot" ngang bằng các tụ điểm du lịch trong cả nước. Đông đúc không kém gì các bãi biển hay tụ điểm vui chơi, giá cả cũng leo thang, chặt chém không khác gì những bài báo từng nêu tại các địa điểm du lịch nổi tiếng khác.

Công tác hậu cần cho chuyến đi khá gấp rút. Do cận kề ngày lên đường mới đặt các dịch vụ nên chúng tôi không đặt trước được phòng tại Đồng Văn. Cung đường ngược được mọi người thống nhất đưa ra.  Ngược ở đây là đường đi, thay vì đến với Hà Giang trước, chúng tôi chọn Ba Bể cho ngày dừng chân đầu tiên, và cảm nhận Hà Giang từ chiều ngược lại Ba Bể - Mèo Vạc – Đồng Văn – Lũng Cú – Hà Giang sẽ cho một cái nhìn khác về cao nguyên đá Hà Giang.

Ngày đầu tiên, chúng tôi đến với hồ Ba Bể, Bắc Kạn - là 1 trong 100 hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất thế giới. Đây là một địa danh du lịch nổi tiếng ở vùng Đông Bắc. Ba Bể mùa này khí hậu mát mẻ nhưng vẫn đầy nắng, nước hồ trong xanh không chút vẩn đục, cây cối trải qua một mùa xuân tươi tốt đang căng mình đón nắng hè rực rỡ, từng đàn bướm trắng dập dờn trong gió hay tụ tập bên bến thuyền hồ Ba Bể làm ngây ngất lòng người. Đó là một cảnh tượng đẹp đẽ đến nỗi dường như chỉ tồn tại trong những giấc mơ, trong những cảnh phim “Mộng uyên đương hồ điệp”. Từng đàn bướm trắng bay lượn ngợp trời, phút chốc đậu xuống rồi bay lên khi có người ùa tới. Hai bên đường đi vào vườn quốc gia Ba Bể, từng đôi lứa bướm bay dập dìu trong nắng tạo nên nên cảnh tượng hết sức thơ mộng.



Rời khỏi Ba Bể khi chiều đã tà, chúng tôi có đôi chút vất vả cho công cuộc tìm nhà nghỉ và chỗ ăn do dịp nghỉ dài nên đâu đâu cũng đã đầy ắp khách du lịch. Các nhà sàn ở bản Bó Lù hay Pắc Ngòi ngày thường nép mình bên hồ nay rôm rả khách ra vào tấp nập. Cuối cùng cả đoàn gồm 12 con người cũng đã có chỗ nghỉ ngơi hợp lý và an toàn tại thị trấn Chợ Rã cách trung tâm Vườn Quốc gia Ba Bể 15km, kết thúc ngày đầu tiên trong chuyến hành trình đến với Hà Giang còn nhiều điều hấp dẫn phía trước.



Ngày thứ 2, con đường từ Ba Bể Sang  Bắc Mê  được leader hỏi han rất kĩ lưỡng với nhiều thông tin trái chiều khác nhau. Với thông tin đưa ra là xe máy hoàn toàn đi được, cả đoàn quyết định sẽ đi theo con đường 297 huyền thoại một thời nối liền Đông Bắc sang Tây Bắc để từ đó đi sang Bắc Mê. 15km đầu tiên mọi thứ diễn ra suôn sẻ khi cả đoàn vẫn len lỏi trong khu vực vườn quốc gia Ba Bể, 2km tiếp theo, phía trước là con đường rải đá hộc to ú ụ. Hỏi vội một anh công nhân làm đường: "1km nữa thôi".



Tôi thở phào nhẹ nhõm, hết 1km, hết 1km nữa, đường đá càng ngày càng nhiều, hết đường đá lại tới đường đất, hết đường đất lại tới đường lầy lội. Từ xa xa, đã thấy máy ủi, máy xúc kéo dài theo mấy triền núi. Tôi nhìn xế ngao ngán: "Ôi trời, 10km chứ ko phải 1km".

Chúng tôi cứ thế đi theo từng con núi này vắt sang con núi khác. Có lẽ đó là con đường ấn tượng nhất đối với tôi sau đoạn đường từ Trà Lĩnh sang Trùng Khánh trong chuyến đi Bản Giốc hồi năm ngoái. Nếu đọan đường kia chỉ có sóc và vẫn còn ngồi được trên xe, thì đoạn đường này đúng là ác mộng, có những chỗ chúng tôi dắt bộ và offroad qua suối. Đá to bằng bắp chân, đường lầy bùn đất và vẫn phải phóng xe lên núi như điên.



Cả quãng đường 30km mà cả đoàn hì hụi mất hẳn 1 buổi sáng. Khôi hài ở chỗ, cứ khi nào nghỉ dừng đợi các xe thì trời đổ mưa, mặc xong áo mưa, trùm đồ che kín balo ,lên xe đi thì trời hết mưa, hửng nắng, ông trời như thử thách các tay lái, mới có, cũ có, nhưng đều căng cứng trên cả chặng đường xấu tệ. Các chú, các bác công nhân, thi công đường nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kì quặc: "Một lũ dở đâm xe vào đây làm gì ko biết?".

12h trưa, thoát khỏi con đường “kinh hoàng”, các xế hồ hởi, phấn khởi với đường nhựa phẳng lì và uốn lượn theo triền núi dẫn chúng tôi từ xã Đà Vị - Na Hang sang Bắc Mê – Hà Giang.



Đã thấm mệt, không thể đi tiếp và ăn trưa như dự tính, chúng tôi dừng chân tại chợ xã Yên Hoa, và nghỉ ngơi ăn trưa khi đã sang giờ chiều. Trời thương cả đoàn vất vả nên bữa trưa trưa cực kì ngon lành mà vẫn rất rẻ. Ai cũng như được tiếp thêm sinh khí sau vài phút tranh thủ chợp mắt, các tay lái lại sẵn sàng đường dài phía trước đưa chúng tôi về với Bắc Mê để qua Bảo Lâm hướng thẳng đến Mèo Vạc.

Buổi chiều vượt từ Bắc Mê - Cao bằng sang Hà Giang để tới Mèo Vạc. Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình khi ông trời khuất sau ngọn núi, màn đêm đã xuống, chỉ còn ánh đèn chập choạng của những con đom đóm đêm, ánh đèn vàng của phản quang và đèn pha. Mèo Vạc đón chúng tôi khi cả thị trấn đã lên đèn, lấp lánh và tráng lệ lọt thỏm giữa bốn bề là cao nguyên đá hùng vĩ.



Ngày thứ 3, chợ tình Khau Vai là địa điểm chúng tôi tiếp tục hướng tới, dù còn 1 tuần nữa mới là phiên chợ chính, nhưng đây là dịp không thể bỏ qua khi đến với Cao nguyên đá Đồng Văn. Con dốc đầu tiên trên đường vào Khau Vai cho chúng tôi thấy toàn thị trấn Mèo Vạc từ trên cao thật hùng vĩ. Trên đường  đi thi thoảng hai bên đường là những cánh đồng trồng tam giác mạch còn sót lại khi chưa kịp thu hoạch cho một mùa ngô. Ai cũng sung sướng và vui thích và bất ngờ khi thời điểm này lên HG vẫn còn được ngắm nhìn những cánh đồng tam giác mạch. Tuy không bạt ngàn và đẹp như thời điểm vụ mùa chính - tháng 10, nhưng từng ấy cũng đủ để chúng tôi thỏa mãn với những người lần đầu tiên được chìm đắm trong ruộng hoa tam giác mạch huyền thoại của vùng cao nguyên đá, những bức hình đẹp đã lưu lại dấu ấn - một mùa hoa tam giác mạch, vẫn đợi chúng tôi.



Quay trở lại thị trấn Mèo Vạc, đồ ăn cho buổi trưa tại Sơn Vĩ đã xong, chũng tôi tiếp tục ôm cua, đổ đèo với con đường đẹp như mơ uốn lượn trên triền núi như một dải khăn lụa dài bất tận, một bên là núi cao sừng sững, một bên là vực sâu hun hút, xa xa những mái nhà của người dân tộc lưng chừng đèo khến tôi trầm trồ thán phục với ý trí, lòng quyết tâm và khả năng của con người. Ngồi sau xế, tôi mặc sức phóng tầm mắt ra xa, vừa luyện mắt, vừa ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ có 1 - 0 - 2. Thế mới biết HG có sức mê hoặc lòng người đến thế nào. Tôi khâm phục những nguời thi công, thiết kế những con đường như này, để cho chúng tôi có cơ hội được ngắm nhìn đất nước bao la hùng vĩ, đẹp biết nhường nào.



Buổi chiều, rời khỏi Sơn Vĩ, tiếp tục quay trở về Đồng Văn và chinh phục đèo Mã Pí Lèng. Thật ko hổ danh “Tứ đại đỉnh đèo” của Việt Nam với con đường uốn lượn lưng trừng núi, lưng chừng trời, càng thán phục hơn nữa khi nghe về quá trình xây dựng nên con đường huyền thoại này. Vẻ đẹp của Mã Pí Lèng thu hút mọi du khách dừng chân ngắm nhìn nơi này. Phía dưới là con sông Nho Quế hiền hòa xanh biếc một màu ngọc bích uốn lượn chảy quanh. Bên  trên là những ngọn núi hiên ngang lững lờ tầng mây. Công sức của biết bao nguời công nhân, dân tộc, ngày đêm treo mình trên vách núi làm ra con đường huyền thoại nối liền hai dải Đồng Văn - Mèo Vạc. Biết bao xương máu đổ ra nơi này, biết bao giọt nước mắt và mồ hôi - con đường mang tên Hạnh phúc dành cho thế hệ sau này do cả thế hệ đi trước làm nên.

Thị trấn Đồng Văn sầm uất và mang nét hơi hướng cổ kính. Ngôi nhà cà phê Phố Cổ đông Văn là địa chỉ quen thuộc níu giữ các lữ khách. Những chiếc mũ nồi bê rê dành cho cánh đàn ông ,những mảng khăn vuông vắn sặc sỡ màu sắc dành cho các cô gái, bỗng nhiên hóa thành nét rất riêng của trời đất nơi đây hòa quện với màu đen của đá. Đồng Văn chìm trong sương tối và cái lạnh vùng cao đưa chúng tôi vào giấc ngủ dễ chịu.



Ngày thứ 4, chúng tôi lên đỉnh Cột Cờ Lũng Cú - nơi cắm cột mốc quốc gia ghi nhận điểm cực Bắc của đất nước Việt Nam, biên giới chủ quyền Việt Nam - Trung Quốc. Điểm đến tiếp theo trong cuộc hành trình chúng tôi đến với di tích Nhà họ Vương. Ban đầu cảm nhận của riêng tôi khi nghe tên địa danh không gợi nên điều gì thú vị, cứ nghĩ đơn giản chỉ là của riêng một nhà, một dòng họ. Đi rồi mới biết ko chỉ là thú vị mà còn rất đặc sắc. Thú vị về nội dung khi được biết hơn trăm năm trước đã có một huyền thoại tại nơi xa xôi hẻo lánh này, đặc sắc khi được chiêm ngưỡng tận mắt lối kiến thúc cổ độc đáo của ngôi nhà uy nguy tráng lệ giữa một cao nguyên đá hùng vĩ. Công người, công ngựa bao nhiêu để đủ cho một ngôi biệt thự hoành tráng tới cỡ này.

Nhà họ Vương không chỉ là một ngôi nhà, mà đằng sau đó còn cả một câu chuyện dài và ấn tượng. Ngôi nhà của vua Mèo - Vương Chính Đức (sau này Vương Chí Sình là người kế nghiệp). Ông cai quản cả vùng rộng lớn từ Mèo Vạc- Đồng Văn - Yên Minh - Quản Bạ và trấn giữ vùng biên bải tổ quốc.



Nằm trong thung lũng Sà phìn, xã Sà Phìn, huyện Đồng Văn, ngôi nhà được xây dựng trong khoảng 8 - 9 năm, nằm trên quả đồi có hình mai rùa, và được bao bọc bởi núi đá dưới hàng cây Sa Mộc cổ thụ. Ngôi nhà được thiết kế theo lối kiến trúc đời Thanh ( TQ) có pha chút kiến trúc của Pháp và người H’ Mông, có 64 buồng, diện tích 1120m2, nếu tính ra tỉ giá bây giờ thì chỉ riêng tiền thiết kế nhà thôi đã chiếm xấp xỉ 350 tỷ VND hiện giờ, nghe thôi đã thấy choáng ngợp. Còn rất nhiều thông tin thú vị khác, mà có lẽ khi được tận tai nghe chính con cháu nhà họ Vương – kiêm huớng dẫn viên nói, thì sẽ thấy khâm phục và ngưỡng mộ.



Trên đường về Hà Giang, chúng tôi không quên ghé qua ngôi nhà cổ là bối cảnh diễn của bộ phim nổi tiếng: Chuyện của Pao. Ngôi nhà có kiến trúc đặc trưng của người Mông và to lớn nhất trong vùng mà giờ đây đã trở thành một trong những địa điểm thu hút khách du lịch. Dường như tách biệt với cuộc sống ồn ào ngoài kia, từng hoạt động vẫn diễn ra lặng lẽ và chậm rãi trong ngôi nhà cổ này, Hình ảnh những đứa trẻ chơi đùa ,người phụ nữ dệt chiếc váy đen cho mình,  bà cụ ngồi trầm ngâm bên khung cửa…tất cả tạo nên những phút giây chậm lại cho cuộc sống, cho cuộc hành trình của tôi thêm ý nghĩa.

Buổi tối Hà Giang đón chúng tôi bằng cơn mưa ào ào xối xả và bữa tối muộn. Là đêm cuối cùng trước cuộc hành trình dài vào ngày mai trở về thủ đô, trở về với cuộc sống hàng ngày với nỗi lo cơm áo gạo tiền, trong mỗi ngườichắc hẳn sẽ mang hương vị núi rừng vỗ về cho giấc ngủ cuối nơi cao nguyên đá hùng vĩ này.

5 ngày, những hình ảnh đọng lại trong tôi sâu sắc nhất là những đứa trẻ bên đường vẫy tay chào bi bô mấy câu tiếng anh: “hi”, “goodbye”, tóc cháy nắng, da đen nhẻm, chân trần chạy đường đá mà vẫn chẳng hề hấn chi.



Những nụ cười vẫn đọng lại trên môi như chưa từng biết khổ, biết thiếu thốn và biết chơi. Yêu lắm những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ; những đôi vai gặng trĩu củi khô và cỏ non của các mẹ, các chị trên đường. Những ánh mắt e thẹn ấp úng của những cô gái mới lớn, trên đầu là chiếc khăn mỏ quạ sặc sỡ sắc màu, là những nụ cười đôn hậu đã móm mém răng của các bà các cụ khi mời chúng tôi 1 ly rượu ngô đặc sản nơi đây... những người đàn ông khoan đá bên vách núi; những ngôi nhà tạm xiêu vẹo lưng chừng đèo của công nhân làm đường; những ngôi nhà đơn độc trên vách núi giữa bạt ngàn là ngô non,… tất cả những hình ảnh đó sẽ còn theo tôi suốt những cuộc hành trình khám phá đất nước và trong cuộc sống hàng ngày.



5 ngày, đích đến của tôi không còn là Hà Giang - nơi địa đầu, cực bắc của tổ quốc nữa, mà tôi đã biết thêm được nhiều thứ, những thứ đơn giản thôi nhưng với tôi, đó là sự khôn lớn. GIống như câu nói "Đích đến của chúng ta không phải là một vùng đất, mà là một cách nhìn mới. – Henry Miller", tôi đã thêm 1 lần trưởng thành.

Tạm biệt Hà Giang, tạm biệt loài hoa tam giác mạch , tạm biệt những bông hoa bồ công anh bé nhỏ bên đường nhưng có sức sống mãnh liệt. Tạm biệt Lũng Cú, Chợ tình Khau vai với lời hẹn năm nào đó sẽ hẹn một (vài) anh người yêu cũ lên uống rượu tâm sự (hihi), Cột mốc biên giới (mà xế tôi bảo tự hào lắm mới được đứng ở nơi này, đâu phải dễ dàng để tới được đây ngắm nhìn những dấu ấn mang hình hài dân tộc) Cao Nguyên Đá Đồng Văn, Cổng trời, và rất nhiều những cung đường đẹp khác. Hẹn gặp lại nhé, 1 giấc mơ ko xa xôi.

Du lịch, GO! - Theo Mun Panda / Người đưa tin - Giaitri.tinmoi

Bài đăng phổ biến